Trường ca về anh Đoàn Văn Vươn: NỖI ĐAU NƠI ĐẦU SÓNG

Hồ Bá Thâm
06:48' SA - Thứ sáu, 03/02/2012

Chương một. BẤTNGỜ “BOM NỔ”!

1-

Ai về Cống Rộc Tiên Lãng quêtôi

“Tri huyện” ra tay cưỡng chếrồi

Huy động hàng trăm quân khiếpquá

Thời nào đây hỡi, phải cáithời?

Nào chó béc- giê, nào súngống xe nhỏ xe to

Nào bao vây nào đập phá, đủtrò

Nào đạp đổ cả bàn thờ nhangkhói

Bất kể có nằm trong vùng“cưỡng chế”, hay không!

Thời văn minh mà lại luậtrừng

Thời công khai mà bít kínbưng

Cướp đêm, cướp ngày thời nàonhỉ

Tiên Lãng ơi, thật là khùng!

Ai về Cống Rộc Tiên Lãng quêtôi

Có nhớ chăng những đầm tômlấn bãi bồi

Đã xanh lại một vùng hoangvắng

Chim đã về hót tiếng ca vui!

Bỗng đâu lệnh đến… hỡi ôi

Cưỡng chế thu hồi hối hả đầmtôm

Ai dồn anh đến chân tường

Anh Vươn ngơ ngác, biết đườngnào đây?

Trận chiến từ đây trận chiến

Tai họa từ đâu đã đến

Tan hoang đập phá từ đâu

Cảnh tù tội bắt đầu…

Đục nước béo cò, ai vơ ai vét

Đầm vuông cá tôm tan tác

Xơ xác cây xanh

Chim về ngơ ngác….

Gần một đời đổ mồ hôi và máu

Quai đê lấn biển bãi bồi

Mấy ai dám ngăn con sóng dữ

Ngăn bão giông, mang cá tômyên ả cho đời!

Đắp đê che bão tố nơi này

Giọt giọt mồ hội muôn đắngcay

Đất xanh cây, cá chim tụ hội

Tỏ anh hùng ngăn sóng dữ làđây

Đầm cá tôm đến mùa gặt hái

Bỗng từ đâu có kẻ thèm thuồng

Họ rủ nhau bài binh bố trận

“Hợp đồng” nào, mà nỡ bấtlương!

Lưỡi không xương nhiều đườngngoắt ngoéo

Luật họ bẻ cong, lách lóckiếm mồi

Họ lừa anh, vu khống cho anhVươn là “người xấu”!?

Vu khống dân phá hoại nhàanh!

Tráo trở đến thế là cùng

Ôi trái tim lạnh giá quá hơnbăng

Hay mất tính người thành maquỷ

Trăm mưu ngàn kế với dân lành

Người lương thiện lại dễ bịlừa

Kẻ gian manh khôn ranh kẻcướp

Họ bày mưu đưa anh, đưa dânvào “tội ác”?

Họ là cội nguồn của những nỗiđau dân

Nỗi đau Tiên Lãng xé bầu trời

Nỗi đau Tiên Lãng xé lòng tôi

Ai cướp công dân ai cướp đất

Máu ai rơi, ai tội hỡi người?

Xuân này Tiên Lãng quê ta ơi

Hoa vẫn nở ư, lẽ ở đời

Lòng dân đầm tôm xuân có đến

Tiếng bom Văn Vươn có độngtrời!

2-

Ai về Cống Rộc Tiên Lãng quêtôi

Quan huyện ra tay cưỡng chếrồi

Huy động hàng trăm quân khiếpquá

Thời nào đây hỡi, phải cáithời?

Ai đẩy người dân vào chântường

Ai giờ là kẻ thật sự bấtlương

Vì lợi coi thường pháp luật

Hại dân, hại nước- chỉ mộtphường!

Xuân đến mà sao lại bất nhân

Cưỡng chế bất cần biết lòngdân

Anh em kết mảng - cường hàomới

Đẩy bao người vào cảnh trầmluân!

Ăn trên ngồi trốc, xạo quátrời

Giả điếc giả câm, vu khốngmười mươi

Cán bộ vì dân - sao thủ ác

Miệng lưỡi, hành vi thật đãibôi!

Điều hàng trăm công an, bộ đội đằng đằng sát khí,

Vũ khí tận răng

Tấn công… một vài người dân súng “hoa cải” “hoa cà”

Lại bị thương sáu chú!

Thương sao chiến sĩ

Bị làm công cụ của mưu thâm

Đẩy cả đàn bà vô tội

Vào vòng lao lý, hành hung!

Cưỡng chế, trả thù sao hèn hạ

Quan huyện lừa dân giữa banngày

Người hiền tin quan mới họalây

Cán bộ vì dân có thật “tuyệt vời”thay?

Ôi “quả bom” Đoàn Văn Vươn

Nổ tung phá toắc lô cốt quan liêutrục lợi

Xé màn đêm chuyên chế nhũngtham

Cháy nhà có ra mặt chuột?

Xuân đến rồi sao ngơ ngác vậyxuân

Ai về Tiên Lãng cho đi với

Để rõ mặt quan thời kinh tếthị trường “đổi mới”

Chỉnh đốn nơi nào, suy thoáitận tim gan?

3-

Xuân này Tiên Lãng quê ta ơi

Hoa vẫn nở ư, lẽ ở đời

Lòng dân đầm tôm xuân có đến

Tiếng bom Văn Vươn có độngtrời!

Lẽ nào là cường hào mới

Quan huyện Tiên Lãng- hóathân chăng

Là chủ tịch, phó bí thư “vìdân nước”?

Lại trở thành kẻ lộng quyền -kẻ cướp!

Là chủ tịch, phó bí thư “vìdân nước”?

Trục lợi, lách luật lừa dân,

Lại trở thành kẻ thủ đoạn thủmưu

Trái tim lạnh nên thành thủác

Người từng lên lớp là theolời Bác

Răn bảo dân làm theo luậtpháp

Đã trở thành kẻ lật lọng, dãtâm

Coi trời bằng vung, tác oaitác quái

Hàng ngày vẫn ăn cơm cá dân

Sao bỗng dưng trở thành xa lạ

Bả phong kiến cường hào ănphải tự lúc nào

Trong máu chăng hay môi trườngô nhiễm?

Phải chăng

khi ta có quyền lực?

Đủ quân tướng trong tay

Làm sao thua dân vài một!

Kẻ nào dám trái lệnh ta sẽchết!

Ôi Đảng lãnh đạo đâu, dân làmchủ nơi nào

Bao tổ chức của dân vô hiệu

Tổ chức của dân mà khi dânlâm nạn lại đứng ngoài

Cấp ủy đâu mà như không tồntại!

Chính quyền của dân sao lạitrong tay một vài người

Ai thao túng, ai ghế ngồi lợidụng

Ai bầu ra, ai bổ nhiệm, ainhầm

Một Tiên Lãng hay có nhiềuTiên Lãng?

Cái xảy nảy cái ung

Cái gì đến đã là đã đến

Cái gì đến ắt là sẽ đến

Bài học nào cay đắng hơnkhông?

Dân đau lòng hay đảng đaulòng

Niềm tin đâu rồi, trách dânsao nhỉ

Trách nhân sao không trách kỷ

Ôi Cống Rộc Tiên Lãng mãi cònghi!

“Huyện đường” Tiên Lãng cókhác xưa

Hoành tráng lắm công trìnhnhà cửa

Ghế ngai ngồi chễm chễ oaiphong

Mà sinh ra quan hiếp dân vôtội?

Quan xã Quang Vinh- tên thế ư

Sao sinh xã trưởng lắm mưu mô

Hay là con sâu làm rầu nồicanh vậy

Truyền thống quang vinh tốtđẹp đâu?

Có lẽ không cần nữa “giánquan”

Để ai thao túng, lắm ưu phiền

Cơ chế nào, nói hoài, đâu nhỉ

Ôi bao quan ngậm miệng ăntiền!

Xuân đến rồi sao ngơ ngác vậyxuân

Ai về Tiên Lãng cho đi với

Để rõ mặt quan thời kinh tếthị trường “đổi mới”

Chỉnh đốn nơi nào, suy thoáitận tim gan?

4-

Xuân này Tiên Lãng quê ta ơi

Hoa vẫn nở ư, lẽ ở đời

Lòng dân đầm tôm xuân có đến

Tiếng bom Văn Vươn có độngtrời!

Nhớ thời chống lại thực dânxâm lược

Tiếng bom Sa Điện,

Máu Phạm Hồng Thái hồng dòngsông yêu nước thương dân

Anh được Tổ quốc tôn vinh

Chống lại cường hào cướp đấtcướp lúa dân lành

Nhớ “tiếng bom Nọc Nạn”, baokẻ máu phải đền tội đó

Tòa án Tây cũng thấy mình “xấuhổ”!

Cha con Biện Toại được thabổng, và giảm tội bao người

Chống lại lệnh sai cướp côngcướp đất

Tiếng “bom Cống Rộc” bây giờ

Công tội ra sao

Phải chăng hồi sau mới rõ…

Đắp đê che bão tố nơi này

Giọt giọt mồ hôi mặn đắng cay

Đất xanh cây, cá chim tụ hội

Tỏ anh hùng ngăn sóng dữ làđây

Quên sao người dân theo lờicủa Đảng

Dám đương đầu sóng cuộn cuồngphong

Cho đất xanh, trời xanh, lòngdân no ấm

Anh không tiếc mồ hôi và máugiữ đất lành

Có lẽ nào xuôi tay cho sóngdữ

Nó cưỡi đầu vùi dập sao đành

Bao người sẽ làm mồi chochúng

Phải trái phải phân minh!

Phải đứng lên thôi

Dẫu thân tù tội

Sống không thể cúi đầu

Mấy ai được như anh, anh hỡi!

Thủ tướng ra tay

Công an Trung ương vào cuộc

Mặt trận Tổ quốc về giám sát

Sẽ là sao đây?

Chương hai

CỐNG RỘC CHIỀU CUỐI NĂM

1-

Xuân này Tiên Lãng quê ta ơi

Hoa vẫn nở ư, lẽ ở đời

Lòng dân đầm tôm xuân có đến

Tiếng bom Văn Vươn có độngtrời!

Ôi Tết đến mà cả nhà anh tantác

Đến ông Trời vô tâm cũng bãogió không đành

Bão tố lại từ người, ập tới

Dữ dội xé lòng ta thế ư?

Người lương thiện tự do, bỗngvào vòng tù tội

Anh dại ư, bản năng chốnglại…

Lây trứng chọi đá chăng

Không hy sinh làm sao mở lối?

Kiện cáo lồng vòng vẫn là sốkhông

Con đường loanh quanh conkiến…

Con đường thẳng – con đườngphản kháng

Giá nào phải trả… máu rơi!

Anh muốn vậy chăng hay thếđặng đừng

Kẻ nào cướp nồi cơm manh áocủa anh

Công lao một thời khai đầm, nuôinấng

Buộc trắng tay nhục nhã thếnày đây?

Kẻ nào coi trời bằng vung

Biết trái luật vẫn ra taytrấn áp

Lợi lộc nào, ai “đặt hàng”cho họ, phải vầy

Không dưng máu hăng cưỡng dânlành đến vậy?

Đắp đê che bão tố nơi này

Giọt giọt mồ hôi muôn đắngcay

Đất xanh cây, cá chim tụ hội

Tỏ anh hùng ngăn sóng dữ làđây!

Anh cứ yên tâm, công lý sẽsáng soi

Phải đứng lên thôi

Dẫu thân tù tội

Sống không thể cúi đầu

Mấy ai được như Anh, anh hỡi!

2-

Em kể với anh nếu lộ ra

Thân em không còn, khi bọn “xãhội đen” nó biết

Đêm nó đâm chết em ngay

Nhưng là dân em xin kể thật

Bọn em được chỉ thị là hàng ngày ngồi uống nước,

Được trả tiền nuôi cơm trưa tối mỗi ngày

Chỉ ngồi để săn các nhà báo…

Mình làm đầy tớ cho chính quyền…

Nhà báo đến phải mời họ đi,

Nếu họ không đi, đuổi họ đi,

Nếu đuổi không đi thì cứ tự xử

Tội vạ đâu xã chịu xã lo….?!

Theo dõi và can thiệp

Theo luật rừng xã hội đen

Thế đấy

Sao mà không bức xúc anh hà!

Nóc nhà xã huyện đây hỏng hếtrồi anh ơi

Thành cũng “lơ ngơ” đổ chodân đủ tội?!

Báo đài thành cũng chỉ bênhvới vực

Chẳng có bài nào viết cho rahồn!

Vườn nhà anh Vươn

Cưỡng chế, phá phách rồi giờthành nơi của xã hội đen

Có “công an, biên phòng” cũngxuống đánh bạc đêm đêm

Chính quyền ư?

Bọn ăn cướp thôi,

hỏng bét hếtrồi!

Sao chính quyền của dân lạithành “chinh quyền xã hội đen”

Ngăn cấm, đánh đập … vô tộivạ

Những ai muốn biết sự thậttăm tối nơi này?

Sợ nhà báo nhà đài trung ươngvề sẽ lộ…

Chủ tịch gì ngữ ấy, một kẻ bánbia

Anh em họ đắt díu nhau lênchủ tịch

Nhoáng một cái lên ghế quan,hống hách

Và nhoáng một cái “đảng viên”thành bọn cường hào!?

Bao sự thật tối đen lật gốc

Quan tri huyện thời nay

Dấu nhẹm đi lý lịch

Một “bóng ma” phản động nào từng ẩn sau lưng

Có lẽ nào như thế?

Bậy bạ quá rồi!

Thối nát rồi!

Dân không tin vào chính quyền này nữa

May còn trông cậy ở Trungương!

Thành bênh huyện

Huyện bênh xã

Họ bênh nhau

Cái gì “bí mật” ở đằng sau

Dần dần sẽ tòi ra ánh sáng…

Đâu các đại gia

Đâu các đại ca

Đâu quỉ đâu ma

Đâu thật đâu giả?

Các anh xuống xóm Chùa mà hỏidân cơ

Đừng hỏi cán bộ…

Cứ bảo “được lòng dân” nhưng chúng nó điêu ngoa,

Dân người ta chán lắm rồi anh ạ!

Thu hồi đất ông Vươn ư?

Vì có cái sân bay sẽ qua đây

Thu đất ông Ngân ư

Có đường cao tốc sẽ đi qua…

Lấy đất dân chia cho “con ông cháu cha”

Nặng tay lại quả

Thin thít mồm im

Không còn là chuyện lạ!

Tất cả là vì kinh tế cả!

Che sao được mắt dân

Và không thể hồ đồ, ỡm ờ, vô liêm sĩ

Đổ tội cho dân!

Ôi đất nước có bao nhiêu kẻ Hiền- Liêm

Có bao nhiêu “chính quyền xã hội đen” như thế

Có bao nhiêu dự án đất “thu hồi”

Có bao nhiêu “lệnh cưỡng chế” thế trời ơi!

Ở đất này ông Vươn không làm thế liệu trên có biếtkhông?

Chính đốn Đảng thì hãy bắt đầu từ Tiên Lãng…

Mà không làm khéo thì khắp nơi họ bùng lên

liệu có giữđược Đảng không?

“Muốn giữ Đảng phải giữ dântrước đã!”

Nếu lầnnày mà cứ bênh nhau

Thì mấthết, dân không còn tin Đảng nữa!

Chúng em là nông dân chỉ biếtthế thôi

Dân đây chán ngán lắm rồi!

Ôi nỗi đau Tiên Lãng xé bầutrời

Nỗi đau Tiên Lãng xé lòng tôi

Ai cướp công dân ai cướp đất

Máu ai rơi, ai tội hỡi người?

Ai bảo Đoàn Văn Vươn “chốngđối chính quyền”(!?)

Không! Chỉ chống bọn cườngquyền ác bá

Ngăn sóng dữ ập lên đầu dânlành

Chúng không thể ăn mừng hêhả!

3-

Bầu trời cuối năm ở ngã baCống Rộc bao la cao vời vợi,

Phía dưới kia khu rừng chắnsóng chập chờn

Bao nhiêu mồ hôi thấm từngcây lậu, cây sú

Đầm nuôi thủy sản kia có rungđộng lòng ta?

Có nhớ người bỏ cả đời đổ mồhôi và máu

Quai đê lấn biển bãi bồi

Mấy ai dám ngăn con sóng dữ

Ngăn bão giông, mang bình yênxanh tốt cho đời!

Mà đất Cống Rộc bỗng xa lạbao người

Không khí xung quanh đặcquánh lại, ngẹt thở…

Ai cũng sợ bị trả thù

Chỉ người già “sắp chết rồi”,là không sợ gì cả

Như nói lời cuối cùng: “hãy cứu lấy người dân…”


Dòng nước qua Cống vẫn trong xanh

Chảy hiền hòa từ đồng ra biển

Như nhắc một thời bình yênlưu luyến

Nhớ người anh hùng chắn sóng dữlấn biển khơi

Xuân đất trời có đến

Mà lòng người nơm nớp vớingười

Mà lòng người đã cạn dòng lệsầu rơi

Nỗi u buồn nghẹt thở…

Đâu ngôi nhà anh Vươn

Tại sao lại phá

Phá cả từng bàn thờ ông cha

Bàn thờ Thiên chúa….

Chiều cuối năm

Hoàng hôn buông trên Cống Rộc

Một màu đen thui thủi…

Trùm lên những đầm ao…

Gía đình anh Vươn tan tác

Làm sao tết nhất người ơi

Anh ở trong tù có lạnh

Chắc khó có giấc ngủ yên!

Nhưng tết này, những quantham

Những quan hống hách

Những quan mong phủi tay chosạch

Có phút ngủ yên không?

Tết gia đình anh Vươn là mộtnỗi buồn mênh mông

Nhưng những quan tham, hốnghách

Có xuân vui vẻ được không?

Hay cứ mặc kệ, ăn chơi chothỏa thích?

Hay tính kế bàn mưu chối tội

Hay dám làm dám chịu

Sự thật dám phanh phui

Dũng khi nào đây cho xứng vớiđất trời?

Hay chỉ là tận đường phải thế

Khi đã hết đường loanh quanh

Có lẽ nào đợi dân nổi lên

Như thời xưa chống quan ác bá…

Bây giờ mà luẩn quẩn luậtrừng Tiên Lãng ta

Biết nào yên, biết đâu chính đâu tà

Cứ luật rừng nện vào đầu dân búa tạ

Chỉ quát roi mây phủi phủi quan ta!

Hỡi những tham quan

Còn mặt nhơn nhơn không

Còn hùng hổ, trợn mắt phồng mồm nữa không

Còn đất để chui không?

Ôi mảnh đất một thời đỏ hoaphượng đỏ

Một thời dân khoán mới mởphong trào

Sao bây giờ lắm quan hiếp dânlạ thế

Mới đây thôi mà để bao nơingậm đắng nước mắt trào!

Chiều cuối năm đứng trên CốngRộc nghĩ miên man

Nếu không có Đoàn Văn Vươn

Nếu “quả bom” không nổ

Nếu…

thì đời im ỉm khóa mãi bóng đêm…

4-

Tại sao chỉ Đoàn Văn Vươn vàotù

Kẻ ra lệnh cưỡng chế sai

Kẻ gây nên hậu quả nghiêmtrọng khôn lường

Lại nhởn nhơ ngoài công pháp?

Đình chỉ chức vụ ư, mong chớchìm xuồng!

Kẻ to mồm vu oan cho dân

Chỉ khiển trách thôi ư, saokhông từ chức

Liêm sĩ để đâu, trơ lì mặtthớt

Quay lưng lại nhân dân thìlãnh đạo thế nào?

Sao bao quan vẫn ngậm miệngim lìm

Giữ khôn “thể diện”

Dân bị oan bị nạn…

Đảng ở Hải Phòng đâu có ailên tiếng?

Sao ở đây chỉ nghe quan nhữnglời lấp liếm!

Dân vào tù quan chối tội rấtngon

Giả sử nhà quan nguy nga lùlù kia bị dân vùng lên phá

Có chết với quan không?!

Đâu đó gió như chua xót

Từ những bàn chân lội trongbùn đất

Từ trong sân vườn anh Vươnvụn gạch

Từ đầm ao đã về tay ai?

Lời ai oán:

Cha mẹsinh con đặt tên Hiền
Lại mong thằng kế phải thanh Liêm
Làm quan phải nói lời Trung Thoại
Lại lừa lại dối để kiếm thêm

Tên Hiền nhưng lại làm việc ác
Tên Liêm toàn làm việc vô liêm
Tiếng vang hoa cải từ Tiên Lãng
Tiêu tan sự nghiệp bởi tham tiền!

Chiều cuối năm đứng trên CốngRộc nghĩ miên man

Mặt trời xuống hằn lên vết đỏ

Máu hay lửa

Của đất này?

Có nhớ chăng người đắp đê chebão tố nơi này

Giọt giọt mồ hôi mặn đắng cay

Đất xanh cây, cá chim tụ hội

Tỏ anh hùng ngăn sóng dữ làđây!

Đám mây nào cong lên, nhọnlên như câu hỏi

Nếu không có Đoàn Văn Vươn

Nếu “quả bom” không nổ

Nếu…

thì bao sự thật

bị im ỉm khóa mãi thui thủi đêm đen…

Chương ba

MƠ HAY THỰC?

1-

Mơ hay thực trong bao giấcngủ chập chờn

Trong bao ác mộng kẻ thamtiền

Nơi đầu sóng lại ào lên sóngdữ

Không phải từ khơi mà đấtlành!

Có lạ gì không anh hỡi anh

Phiên tòa chưa bao giờ đôngthế

Bao khẩu hiệu đòi công lý

Khắp nẻo đường thôn…

- Hãy giảm án cho anh ĐoànVăn Vươn!

- Hãy tha bỗng Đoàn Văn Vươn!

Trên tóc trắng người già

Trên môi bao cô gái…

- Hãy giao đất lại cho anhĐoàn Văn Vươn!

- Hãy trả lại công bằng chonhân dân!

Phía chân trời chớp sáng

Phía biển xa sóng trào….

- Chính quyền vì dân hay vìquan chức?

- Không thể để người dân oanức!

Gió ù ù, ù ù

Thổi lên từ đất…

- Nếu cưỡng chế trái luật

Phải chiến đấu đến cùng…!

Chủ những đầm tôm nào lêntiếng

Thời khác rồi, đừng mà lấpliếm!

- Hãy trừng trị kẻ lộng quyền!

- Hãy đưa kẻ ức hiếp dân ravành móng ngựa!

Lòng dân như sóng vỗ

Lòng dân cuộn gió khơi

- Hãy nghiêm trị kẻ coithường phép nước!

- Không thể nhẹ tay với kẻkhinh rẻ chính dân mình!

Đất lên tiếng hay lòng ngườida diết

Trời xanh cao chói đỏ vầnghồng!

- Hãy chỉnh đảng từ đây!

- Muốn giữ Đảng hãy giữ dântrước đã!

Bao người dân bình dị

Nói những lời chí nghĩa, chítrung!

- Luật pháp phải công bằng!

- Dân là chủ chứ không phảilà nô lệ!

Bao Công trên phiên tòa

Ngẩng cao đầu mắt quắc…

Gà gáy sáng hay mặt trời thứcgiấc

Trời đang đông hay đã sangxuân

Ai thức ngủ, ai mơ, ai ácmộng

Đất Đầu Sóng lại mang dángnhân dân!

2-

Ôi Tiên Lãng là Nơi Đầu Sóng

Đời bao đời dân bám đất gieotrồng

Đời bao đời lấn biển sú, đưng

Tôm cá lội bơi với người thânthiết…

Đâu bão giông dội lên đầukhốc liệt

Ta đắp đê ngăn sóng dội, giữyên bình

Dáng anh Vươn dáng người dânTiên Lãng

Mồ hôi nước mắt đọng trêncành!

Dân là chủ? Bao đời với đất

Sao bây giờ nó cứ mong manh

Ai muốn lấy thì cứ là ra lệnh… cướp!

Treo cuộc đời bao dự án nôngdân!

Đa sở hữu đất đai, vườnruộng.Tại sao không?

Thời buổi thị trường sòngphẳng

Đã đổi mới không thể nửa vời,sao nhãng

Đừng đổi ngôi “đầy tớ” hóachủ nhân!

Dân thấu hiểu biết thế nào làvì đất nước

Như một thời cho con ra trậnngại ngùng chi

Nhưng không thể để bao taytrục lợi

Vinh thân phì gia, coi dânnhư cỏ rác, thế ni!

“Đất đai toàn dân”- bao kẻtrùm chăn đục khoét

Nhân danh tập trung- cưỡnghiếp dân lành

Đâu chỉ nơi này, bao nơi ùnùn người khiếu kiện

Đơn thư lòng vòng… đày đọabiết bao thân…

“Hiệp hai đổi mới” này, taphải tân công

Đâu lô cốt chắn che bao quânnhũng nhiễu

Phải tấn công, giải phóngtiếp sức dân

Phá những gông cùm quan liêuthể chế!

Cái không thể vẫn là có thể

Chân lý ở lòng dân chứ khôngphải ở ghế cường quyền

Lòng nhân nghĩa là lo cho dânnước

Không phải lo giữ ghế để ngồiêm!

Phanh nào để thắng xe quátrớn

Giám sát nào ngăn chặn lạmquyền

Không gian nào cho dân tự domở miệng

Ngôi nhà dân chủ nào bảo vệđược dân?

Hãy chỉnh đảng từ đây

- Muốn giữ Đảng hãy giữ dântrước đã

Đảng duy nhất cầm quyền

nhưng không thể độc quyền - chuyên chế

Bao nhiêu quyền lực, sức mạnhở nơi dân

Bao nhiêu lợi ích ở nơi dân

Việc lợi cho dân thì phảigắng làm…

Lời Bác đó, lẽ tự nhiên

Ý dân ý Trời xưa nay vẫn vậy

Trái lòng dân, ắt sẽ tự mìnhđày ải

Dẫu dân tha thì sấm sét cũnggiáng đầu!

Ai vì dân sẽ được khắc sâu

Lòng người mới là muôn thuở

Kẻ ác bá đất trời nguyền rủa

Ai thương người kính dân kẻấy trường tồn!

3-

Ba ngày xuân mà lòng ta cóyên

Người gần xa vẫn nhớ về TiênLãng

Nơi Đầu Sóng- dậy lòng ta từnghồi từng buổi

Thương dân lành phải cảnh tùlao!

Ghét đắng ghét cay bao kẻlộng quyền

Bao kẻ tham lam vô độ

Đạp lên công lý

Phá đổ nghĩa nhân bao đờithắm máu cha ông!

Đọc từng trang báo

Từng trang mạng vì nhân dân

Thông tin từ Tiên Lãng

Nỗi niềm trầm luân…

Lòng ai không thổn thức

Trái tim không đau buốt

Ngực nghẹn ngào trào dâng

Sao nỡ ăn ngon ngủ yên chođược!

Hải Phòng ơi, Tiên Lãng ơimột thời tôi đã yêu

Hoa phượng đỏ đỏ trái timtrai trẻ

Súng phòng không giữ Thành phốBiển

Bạn bè ngày ấy có còn không?

Hải Phòng ơi, Tiên Lãng ơimột thời tôi đã đến

Nơi Đầu Sóng anh hùng vàthương mến

Bao bà mẹ nuôi ta ngày khángchiến

Ơn sâu chưa trả được, nỡ nàoquên!

Hải Phòng ơi, Tiên Lãng ơimột thời tôi đã nhớ

Khoán mới đi đầu dũng mãnh,biết vì dân

Dân là gốc bài học còn mãi đó

Đã xa dân khôn lắm… cũng nguđần!

Có lẽ nào, thời thế đổi thay

Ta đã xa dân, phụ bạc tìnhxưa cũ

Dân vạn đại, quan nhất thờicó phải

Bao gốc cây bom phạt lại…chồi xanh

Ôi hôm nay trời đã sang xuân

Sao lạnh giá một vùng lòngquân cán

Hải Phòng ơi - Tiên Lãng!

Bài học này đắt giá, lẽ nàoquên?

Thơ chưa hay nhưng xin gửi vàidòng tâm huyết

Cho gia đình anh Đoàn VănVươn

Hay cho chính lòng ta. Thếnào là Biết

Thế nào là máu chảy ruột mềm!

Ai về Cống Rộc -Tiên Lãng tađi với

Thăm những làng quê những bãibồi

Khi nào xanh lại

một vùng tan nát

Khi nào chim sẽ về

hót tiếng ca vui!

Chương bốn

KHÔNG PHẢI RIÊNG AI

1-

Chuyện Tiên Lãng xuân này đâucủa riêng ai

“Bài học Thái Bình” sao quênsớm thế

Quên nữa lần này thì còn gìđể kể

Hố sâu ngăn cách Dân với Đảngquá chừng!

Ôi những “hố tử thần”

Đâu chỉ trên đường, xa lộ

Trên quan trường, chính sách,luật pháp lỗi thời

“Hố tử thần” giữa lòng quan –dân khủng khiếp!

Vẫn cái mồm xoen xoét

Giấu tay bẩn tay quỉ tay ma

Kẻ trộm già mồm mà

Ăn cướp la làng bài bản!

Bao Công nào đã xuống

Bao công nào lửng thửng, ngồinhìn

Ai bất đắc dĩ không thể lặngim

Chỉ Đất và Dân là rõ ….

Sao nỡ coi người dân như địch

Cưỡng chế dân trái luật

Đẩy dân đến đường cùng

Lại là “một chiến tích”, một“trận đánh đẹp”!?

Phá nhà dân ngày trước Tết

Làm tan tác gia đình

Cướp cá cướp tôm chia nhau ănTết

Nhân nghĩa nào, đạo lý cònkhông?

Lại còn định viết sách

Để dạy thêm cho bao nơi…

Nghe mà rợn cả người

Ôi đại Ca giám đốc công anthành phố!

Có lẽ ông ta định một ngàymai

Cưỡngchế toàn dân tộc

Để thu hồi đất

Cho những đại gia, cho nhữngđại ca?!

Ôi chính quyền bắt tay cùnggiang hồ, kẻ cướp?

Có lẽ điều này là thật

Một đại… Ca có thật?

Một giám đốc công an có thật!

Nghe mà đau quá Bác Hồ ơi!

2-

Chuyện Tiên Lãng xuân này đâucủa riêng ai

“Bài học Thái Bình” sao quênsớm thế

Quên nữa lần này thì còn gìđể kể

Hố sâu ngăn cách Đảng với Dân

Bom nổ ngay hay bom nổ chậm

Ai biết tháo ngòi ai cứ làmngơ

Ai biết “việc nhân nghĩa cốtở yên dân”

Dân là gốc hay quan là gốc?

“Việc nhân nghĩa cốt ở yêndân”

“Quân điếu phạt phải lo trừbạo”?

Sao tráo trở hiểm nham, bợđợ, hỡi trời

Trời cao có thấu lòng dân đenkhông hỡi?

Bao đại biểu của dân

Tầng tầng lớp lớp

Trốn sạch như không!

Để bao quan múa môi “chưahay”, “chưa biết” điên khùng!

Quan ta vẫn chệm chệ trênghế, uống bia

Vẫn loay hoay chùi tay, chebụng

Chờ dưới báo cáo báo cầy

Chỉ trỏ đó đây!

Chỉ cần pôn một cái

Là có ngay, bàn nhậu mâm đầy

Điểm nóng đó mà làm ngơ,không biết

Quanh năm chỉ lo ngước mắttụng trời…

Dân khổ dân đau chẳng đoáihoài

Để ai tết co rét giữa màntrời

Có lẽ vì dân ngụ cư là kẻđịch

Chẳng động lòng ai “yêu nướcthương nòi”!

Chúng nó khôn ngoan tính toántừng giờ

Đánh úp dân trước tết,

Đê dân trở tay không kịp

Đề đủ thời gian “cứt trâu…hóa bùn” !

Ăn tết rồi đủng đỉnh thờigian

Đủng đỉnh các quan

Thời gian phai bạc

Dân cần quan không vội…

May có lòng dân xóm thôn

Bao lòng hảo tâm gần xa góptình góp lửa

Tiếp sức mạnh và công lý

Vợ con “nạn nhân” bé bỏng,ngã gục

Lại đứng lên…

“Một con ngựa đau cả tàu bỏcỏ”

Đảng của dân đâu rồi?

Dân là từng người từng thânphận khổ đau cụ thể

Chuyện Tiên Lãng bây giờ đâucủa riêng ai!

Lời Mặt trận Trung ương vẫnbị bỏ ngoài tai

Tết đến lo chạy biếu quan góito gói nhỏ

Lo cho ấm êm, kín kẽ

Ghế ghế chểm chệ

Zô zô… ăn mừng “trận đánhđẹp”, “đánh hay”!

Họ học tập đạo đức Bác

thế này đây!!!

Họ vì dân vì nước

thế này đây!!!

Có lẽ cán bộ ta

treo đầu dê bán thịtchó

Bội tin, bất nhân

đến thế là cùng!

3-

Chuyện Tiên Lãng xuân bây giờđâu của riêng ai!

Ai trong cuộc đã bóc trần sựthật

Cựu chiến binh lại như ngươilính thưở nào

Ai làm ngơ, đến lượt mình aicứu?

Vào hội vào hè đâu phải vàochơi

Ta cần dựa vào nhau khi khốnkhó…

Ta cần nhau như trời đất cầnnhau

Đoàn kết lại, làm nên bóđũa..

Đoàn kết này là vì nhânnghĩa!

Hải Phòng ơi, Tiên Lãng ơimột thời tôi đã yêu

Hoa phượng đỏ đỏ trái timtrai trẻ

Súng phòng không giữ Thànhphố Biển

Bạn bè ngày ấy có còn không?

Ai bảo trận này không đảongược

Bụng bọn tham ác sẽ phơi bày

Ai bảo rồi cũng như chuyện ĐồSơn đạo nọ

Đồ nào thì cũng thế màthôi!!!

Dẫu mai đây kịch bản thế nào

Kẻ ác bá cường hào chỉ sứtđầu mẻ trán

Dân lành vẫn thân đọa đày tộitù y án

Thì nhân dân nơi đầu sóng vẫnVƯƠN lên!

VƯƠN lên như cây sú cây xanhkia

Bão tố xác xơ lại vươn minhđứng dậy

Như những anh hùng cao QUÍ

Nhân dân là đất nghìn năm…

Sẽ có nhiều anh VƯƠN, anh QUÍ

Cuộc sống chẳng bao giờ quỳlụy

Là nhân dân quen ngẩng caođầu

Đề trên trời sáng mãi nhữngvì sao!

Chuyện Tiên Lãng bây giờ đâucủa riêng ai!

Có lẽ nào đất dậy sóng mãikhông thôi

Đảng trong dân, đảng vì dâncó thấu

Có lẽ nào cứ để bao chuyệntrời ơi!?

***

Hôm nay ngày sinh nhật Đảng

Tôi viết tiếp bài ca về “TiênLãng”

Trái tim lại rung lên, ngựclại rung lên,

đau nhói baolần

Nỗi đau nơi đầu sóng quặnlòng nhân!

Normal0falsefalsefalseEN-USX-NONEX-NONE MicrosoftInternetExplorer4

Chương bốn. KHÔNG PHẢI RIÊNG AI

1-

Chuyện Tiên Lãng xuân này đâu của riêng ai

“Bài học Thái Bình” sao quên sớm thế

Quên nữa lần này thì còn gì để kể

Hố sâu ngăn cách Dân với Đảng quá chừng!

Ôi những “hố tử thần”

Đâu chỉ trên đường, xa lộ

Trên quan trường, chính sách, luật pháp lỗi thời

“Hố tử thần” giữa lòng quan – dân khủng khiếp!

Vẫn cái mồm xoen xoét

Giấu tay bẩn tay quỉ tay ma

Kẻ trộm già mồm mà

Ăn cướp la làng bài bản!

Bao Công nào đã xuống

Bao công nào lửng thửng, ngồi nhìn

Ai bất đắc dĩ không thể lặng im

Chỉ Đất và Dân là rõ ….

Sao nỡ coi người dân như địch

Cưỡng chế dân trái luật

Đẩy dân đến đường cùng

Lại là “một chiến tích”, một “trận đánh đẹp”!?

Phá nhà dân ngày trước Tết

Làm tan tác gia đình

Cướp cá cướp tôm chia nhau ăn Tết

Nhân nghĩa nào, đạo lý còn không?

Lại còn định viết sách

Để dạy thêm cho bao nơi…

Nghe mà rợn cả người

Ôi đại Ca giám đốc công an thành phố!

Có lẽ ông ta định một ngày mai

Cưỡng chế toàn dân tộc

Để thu hồi đất

Cho những đại gia, cho những đại ca?!

Ôi chính quyền bắt tay cùng giang hồ, kẻ cướp?

Có lẽ điều này là thật

Một đại… Ca có thật?

Một thủ lĩnh công an có thật!

Nghe mà đau quá Bác Hồ ơi!

2-

Chuyện Tiên Lãng xuân này đâu của riêng ai

“Bài học Thái Bình” sao quên sớm thế

Quên nữa lần này thì còn gì để kể

Hố sâu ngăn cách Đảng với Dân

Bom nổ ngay hay bom nổ chậm

Ai biết tháo ngòi ai cứ làm ngơ

Ai biết “việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”

Dân là gốc hay quan là gốc?

“Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”

“Quân điếu phạt phải lo trừ bạo”?

Sao tráo trở hiểm nham, bợ đợ, hỡi trời

Trời cao có thấu lòng dân đen không hỡi?

Bao đại biểu của dân

Tầng tầng lớp lớp

Trốn sạch như không!

Để bao quan múa môi “chưa hay”, “chưa biết” điên khùng!

Quan ta vẫn chệm chệ trên ghế, uống bia

Vẫn loay hoay chùi tay, che bụng

Chờ dưới báo cáo báo cầy

Chỉ trỏ đó đây!

Chỉ cần pôn một cái

Là có ngay, bàn nhậu mâm đầy

Điểm nóng đó mà làm ngơ, không biết

Quanh năm chỉ lo ngước mắt tụng trời…

Dân khổ dân đau chẳng đoái hoài

Để ai tết rét co ro giữa chiếu đất màn trời

Có lẽ vì dân ngụ cư là kẻ địch

Chẳng động lòng ai “yêu nước thương nòi”!

Chúng nó khôn ngoan tính toán từng giờ

Đánh úp dân trước tết,

Đê dân trở tay không kịp

Đề đủ thời gian “cứt trâu… hóa bùn” !

Ăn tết rồi đủng đỉnh thời gian

Đủng đỉnh các quan

Thời gian phai bạc

Dân cần quan không vội…

May có lòng dân xóm thôn

Bao lòng hảo tâm gần xa góp tình góp lửa

Tiếp sức mạnh và công lý

Vợ con “nạn nhân” bé bỏng, ngã gục

Lại đứng lên…

“Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”

Đảng của dân đâu rồi?

Dân là từng người từng thân phận khổ đau cụ thể

Chuyện Tiên Lãng bây giờ đâu của riêng ai!

Lời Mặt trận Trung ương vẫn bị bỏ ngoài tai

Tết đến lo chạy biếu quan gói to gói nhỏ

Lo cho ấm êm, kín kẽ

Ghế ghế chểm chệ

Zô zô… ăn mừng “trận đánh đẹp”, “đánh hay”!

Họ học tập đạo đức Bác

thế nàyđây!!!

Họ vì dân vì nước

thế nàyđây!!!

Có lẽ cán bộ ta

treo đầudê bán thịt chó

Bội tín, bất nhân

đến thếlà cùng!

3-

Chuyện Tiên Lãng xuân này đâu của riêng ai!

Ai trong cuộc đã bóc trần sự thật

Cựu chiến binh lại như người lính thưở nào

Ai làm ngơ, đến lượt mình ai cứu?

Vào hội vào hè đâu phải vào chơi

Ta cần dựa vào nhau khi khốn khó…

Ta cần nhau như trời đất cần nhau

Đoàn kết lại, làm nên bó đũa..

Đoàn kết này là vì nhân nghĩa!

Hải Phòng ơi, Tiên Lãng ơi một thời tôi đã yêu

Hoa phượng đỏ đỏ trái tim trai trẻ

Súng phòng không giữ Thành phố Biển

Bạn bè ngày ấy có còn không?

Ai bảo trận này không đảo ngược

Bụng bọn tham ác sẽ phơi bày

Ai bảo rồi cũng như chuyện Đồ Sơn dạo nọ

Đồ nào thì cũng thế mà thôi!!!

Dẫu mai đây kịch bản thế nào

Kẻ ác bá cường hào chỉ sứt đầu mẻ trán

Dân lành vẫn thân đọa đày tội tù y án

Thì nhân dân nơi đầu sóng vẫn VƯƠN lên!

VƯƠN lên như cây sú cây xanh kia

Bão tố xác xơ lại vươn minh đứng dậy

Như những anh hùng cao QUÍ

Nhân dân là đất nghìn năm…

Sẽ có nhiều anh VƯƠN, anh QUÍ

Cuộc sống chẳng bao giờ quỳ lụy

Là nhân dân quen ngẩng cao đầu

Đề trên trời sáng mãi những vì sao!

Chuyện Tiên Lãng bây giờ đâu của riêng ai!

Có lẽ nào đất dậy sóng mãi không thôi

Đảng trong dân, đảng vì dân có thấu

Có lẽ nào cứ để bao chuyện trời ơi!?

***

Hôm nay ngày sinh nhật Đảng

Tôi viết tiếp bài ca về “Tiên Lãng”

Trái tim lại rung lên, ngực lại rung lên,

đau nhói bao lần

Nỗi đau nơi đầu sóng quặn lòng nhân!

Thành một Câu Hỏi Lớn:

Xây dựng, chỉnh đốn đảng

Sao đây?

Nỗi đau Tiên Lãng chẳng phải của riêng ai!

Chương năm

XUỐNG VỚI DÂN VÀ ĐẤT

CÓ NGHE?

1-

Điểm nóng Tiên Lãng - Văn Vươn

Một tháng rồi nay bí thư Thành mới xuống với dân

Chậm còn hơn không có phải

Giật mình, thức tỉnh

Sau cơn ngủ mê chăng?

Đảng ở trong dân, liên hệ với dân chăng,

Không phải!

Đã xa dân từ bao giờ không rõ

Có quen nghe dân nói thẳng, thật không?

Có nghe chăng lòng dân đau buốt

Bao người dân uất ức

Bao nỗi oan trái chất chồng

Đội đơn kiện lòng vòng…

“Trống kêu oan” bây giờ không có

Kêu oan như kêu vào trống không

Tiếng vọng lại càng nhói mãi vào lòng

Kêu oan hoài kiệt sức…(bí thư ơi!)

Trận cưỡng chế nào “thành công”

Chủ đầm tức mà chết oan chết ức

Vợ góa con côi ôm chồng đơn bật khóc

Nhớ người lận đận oan khiên?

Đầm cưỡng chế xong nay hoang hóa

Bí thư có biết không?

Thành tích thì quan huyện hưởng

Đau khổ thì dân chịu, đọa đày!

Không có phong bì ăn chia thì… cưỡng chế

Làm ăn phải có cánh có bè

Trung ương thời ở xa, luật thì… tự chế

Cứ kiện cáo đi, được… cũng cụt què!

Ôi bao sóng gió bão giông này không từ biển

Mà từ lòng bất nhân quan huyện tham lam

Bí thư có biết

Hay xa dân, say báo cáo mấy quan!

Ôi bao sóng gió bão giông này không từ biển

Anh Vươn lần nữa lại lên đê

Chắn sóng, chắn quân cướp đất

Thà chết còn hơn sống gối quì!

Từ bao giờ oan mách bảo

Phải vùng lên, báo hiệu với đồng bào

Chịu chết im lìm oan khiên quá

Thà hy sinh nhưng xã hội được nhờ!

Anh chấp nhận, như tự mình ôm bộc phá

Mở đường máu để tấn công

Tấn công vào nhũng tham trục lợi

Tấn công vào cường quyền..

Bí thư biết haykhông?

Vài tiếng xuống với dân biết được những gì

Thật quí hóa các quan vi hành bất đắc dĩ

Chậm còn hơn không

Mong thấu được dân tình!

Bài học gì đấy nhỉ

Quan nào thành phố đã đăng đàn

Quan nào than sao dư luận lại đứng về anh Vươn

Lại chỉ phê phán các quan này nọ?

Chúng tôi bảo vệ chế chế độ

Bảo vệ đảng, lại không khen!?

Ôi cần gì bảo vệ dân ông hỡi

Không dân, đảng ở đâu ra (mà chóng quên!)?

Quan nào rằng, chỉ cần rút kinh nghiệm cưỡng chế cho ngon

Quan huyện còn non nớt

Việc huyện - thành làm là đúng thật

Chỉ hơi chủ quan nên “đáng tiếc” xảy ra!

Quan nào tư tưởng khai thông đảng bộ

Đừng tin báo đài, bậy bạ cả thôi

Mấy ông về hưu ở trung ương biết chi mà nói

Mấy ông bị giật dây phản động sau lưng rồi?!

Đảng viên cán bộ ta cứ yên tâm

Đất Quang Vinh là của chúng mình

Ta ra đầm bắt cá tôm sướng

Biển của ta ta hưởng…

Dân ngụ cư sao mà giao đất được hoài

Không biết điều thì trả giá

Tôi nói là sự thật cả

Bà con, cán bộ ta cứ yên tâm, yên tâm!

Bí thư Thành ơi, bí thư có nghe không?

Con người ta có bao nhiêu tai nhỉ

Bao nhiêu mắt nhìn

Mắt xanh là mắt thông với trái tim nhân tình, có phải!

Những ai sống với dân

Những ai trên cao đứng phán

Những ai và vì sao dân oán thán

Bí thư biết không?

Bi thư Đảng ta hay bí thư “đảng Hải Phòng”

Chuyện Tiên Lãng hôm nay sao giống một thời Thanh Hóa

Hà Trọng Hòa- báo chí tỉnh ra tay bảo vệ, ngợi khen

Ôi, ăn cây nào rào cây ấy!

Ngọn bút nào bị bẻ cong

Dũng khí nào cùn lụt

Vòng kim cô nào chèn kẹp

Có lẽ nào, quan nay lộn sòng xưa!

Đã bao đoàn quân lớp lớp

Kéo lên “triều đình”

Nhưng đâu cũng vào đó

Có lẽ nào giờ là tận cùng?

Tận cùng chuyên chế

Tận cùng tham lam

Tận cùng oan khiên

Tận cùng đau khổ?!

Tận cùng dân chù hình thức,

Tận cùng quan ức hiếp

Tận cùng đất đai toàn dân

Tận cùng tráo trở…

Đổi mới, cải cách, chỉnh đốn thế nào đây

Lần này làm không xong dân hết đường tin tưởng

Tha hồ mà sướng

Các quan ơi!

Quan Tiên Lãng Hải phòng nói rằng họ đúng

Vì đảng vì dân!

Dư luận, bộ ngành, tướng tá, văn nhân

Bảo rằng Tiên Lãng vụ này, sai luật

Và bất nhân…

Đúng sai hay dỡ thiện ác – bao phát ngôn trái ngược

Thủ tướng ra tay, hai vai gánh nặng, đau đầu

Công lý đâu, nhân tình nhân nghĩa là đâu?

Chờ hồi sau sẽ rõ!

2-

Bí thư ơi!

Một đời ta yêu đất

Đất với người chung thủy nước non

Đất chồng chồng lớp lớp cùng ta

Nên đê đẩy lùi sóng dữ…

Ta cùng đất tạo trường thành ý chí

Ta mưu sinh và ta cũng vì người

Cây xanh thêm và mát mẽ bầu trời

Nước mát cho cá tôm chóng lớn…

Ta cùng đất sinh ra mùa vàng

Cùng ta sinh ra hoa trái

Sinh ra tôm cá tung tăng bờ bãi

Sinh ra con trẻ tung tăng….

Từ đất ta đi giữ làng giữ nước

Ta và đất sinh những anh hùng, thi sĩ

Đất của cha ông bao thế hệ

Giao cháu con bồi đắp nước non này!

Bí thư ơi

Ai chia lìa ta với đất

Để cửa nhà tan nát

Để nước mắt thành sông!

Ai lấy đất giao cho kẻ bóp cổ đất lấy vàng

Chia nhau ăn chơi nhảy múa

Vì ích kỷ cá nhân, nhóm bè bất minh…

Bịt miệng, chèn họng những người dân!

Đất và người dân chân chất

Dễ bị dối lừa

Nhưng công lý lại nằm trong dân và đất

Ánh lên quyền lực dân chủ pháp quyền…

Ôi từ đất hay từ trời

Lời ai hát vọng vang da diết

Hay sóng biển rì rào tha thiết

Hay lòng dân Quang Vinh?

Bí thư có nghe chăng:

“Ta nghe nói Đoàn Văn Vươn lấn biển
Chuyện ngày nay mà ngỡ tự xa xưa
Thuở tiền nhân đi khẩn hoang lập ấp
Để mở mang bờ cõi, dựng cơ đồ.

Ta nghe nói, hai mươi năm bền bĩ
Đoàn Văn Vươn buộc biển phải lùi xa
Thêm đất mới, cho người thêm sự sống
Noi gương tổ tiên, bồi đắp sơn hà.

Ta bỗng nhớ Người Ngu Công xẻ núi
Đoàn Văn Vươn lấp biển chuyện hôm nay
Ai đong được bao mồ hôi đổ xuống
Bao gian nan, mưa nắng những năm dài.

Chuyện chàng Vươn nếu xảy ra thuở trước
Những trăm năm thời phong kiến thịnh hành
Chắc sẽ được Nhà Vua ban chiếu chỉ
Truyền sắc phong, ghi công trạng, lưu danh…”

Bí thư có nghe:

Những lời từ ruột đất

Từ đau đáu lòng dân

Từ trời cao công pháp

Từ biển rộng nghĩa nhân…

Rằng:

- Hãy hủy bỏ những quyết định thu hồi… sai luật

- Những quyết định cưỡng chế ngang ngược

- Hãy giao đất cho dân làm chủ, yên tâm lâu dài làm ăn

- Phải đề bù thiệt hại cho gia đình ông Quí, ông Vươn

- Hãy truy tố kẻ lộng quyền coi thường luật pháp…

Ôi một buồi sáng như bao buổi sáng

Nghe tin nay lòng ta sướng rơn

Dẫu chưa phải phán quyết cuối cùng

Nhưng cuối đường hầm hé lên hy vọng

“Phen này

Ông quyết…

cho“đi” hết”!

Thế chứ!

Thủ tướng lại yêu cầu Hải Phòng

Phải rõ ràng trách nhiệm

Không được chung chung mù mờ…

Ý dân là ý trời

Thuận lòng dân thuận lòng người

Cây có cắm sâu vào đất

Bón chăm ngày ngày cây lá mới tốt tươi!

Bắt sâu, trừ chuột phá mùa màng

Vun gốc, tỉa cành theo ý đẹp

Ngăn bao sóng dữ từ biển trời và nhân ác

Đón mùa thuận theo luật tự nhiên!

Sao bỗng trái ngang nghịch tặc

Sao đảo điên một ngày Cống Rộc

Quả nào cũng có nhân

Bí thư có biết không?

Quan Tiên Lãng Hải phòng vẫn nói rằng họ đúng

Vì đảng vì dân

Dư luận, bộ ngành, tướng lĩnh, văn nhân

Bảo rằng Tiên Lãng vụ này, sai luật

Và bất nhân…

Đúng sai hay dỡ thiện ác – bao phát ngôn trái ngược

Thủ tướng ra ta, hai vai gánh nặng, đau đầu

Công lý đâu, nhân tình nhân nghĩa là đâu?

Đoàn văn Vươn, Văn Quý…

Còn trong ngục giam

Bao thế lực còn hiên ngang…

Chờ hồi sau anh nhé!

Nhưng sáng nay một ngày đẹp đẽ

Một tin vui- phải thế chứ Đảng ta

Ôi sáng nay Ngày Thơ dân Việt

Không thể lặng im đợi chờ,

Thơ phảicất lời ca!

Dẫu trong lòng còn lắm xót xa…

Rằmtháng Giêng (Nhâm Thìn 2012)

Chương sáu

THẾ LỰC ĐEN ĐÂU LẼ CÔNG BẰNG?

1-

Ngôi nhà hai tầng

Bỗng thành gạch vụn tan hoang

“Chính quyền” trả thù dân- ngôi nhà nằm ngoài cưỡng chế

- Rằng nó là nơi cố thủ…”chống chính quyền…”?!

Nên phải phá”!

-“Nhân dân bức xúc nên phá”?

- “Hiện chưa biết ai phá

Sẽ điều tra xử lý”!

Đúng là “miệng quan trôn trẻ”!

Ngôi nhà hai tầng

Bỗng thành gạch vụn tan hoang

Dân chứng kiến xe cẩu vào phá nát

Có cả công an và có cả chính quyền

Kẻ nào hôi của còn rõ cả

Chứng cứ rành rành trên máy ảnh tai mắt nhân dân

Nhưng có ai xuống điều tra đâu nhỉ

Ngoài mấy ông nhà báo thương dân!

Ngôi nhà hai tầng

Bỗng thành gạch vụn tan hoang

Lù lù ra đó

Chứ cái kim đâu mà giấu trong quần

Mà miệng quan Hải Phòng Tiên Lãng cứ lùng bùng!

“Người chống đối”, nếu là “dân anh chị”

Thì nơi này ngập đỏ máu loang

Là lương thiện, chỉ dọa thôi, trận giả

Xì bình ga và chỉ bắn xa đạn hoa cải hoa cà

Bị qui là “kẻ giết người”, nằm tù chở xử

Tội ấy tử hình như chơi!

Và tất cả những ai liên đới

Ngôi nhà hai tầng

Bỗng thành gạch vụn tan hoang

Kẻ phá nhà công dân vẩn nhởn nhơ vênh váo

Coi trời bằng vung…

Hỏi đâu lẽ công bằng?

- Sao giám đốc công an không điều tra truy tố

- Hay họ cùng một lũ

- Hay cái nhà kia chỉ là cái lều?

- Hay cái tim quan có đen nên mắt nhìn không rõ?

Ôi ngôi nhà hai tầng

Bỗng thành gạch vụn tan hoang

Hay xác anh Vươn anh Quí tan tành

Gạch đó từng mảnh thịt

Quyển vở học trò gió không đành bay hết

Cái nhang cúng ông bà tung tóe chứng nhân

Chỉ có bé vô tư tìm cái bút…

Các chị tìm về và các con ngơ ngác

Dựng lên lều bạt gió mưa…

Cắm cờ đỏ sao vàng làm nêu bay bay ngọn lửa

Nuốt uất ức vào lòng

Đón giao thừa cùng thôn xóm…

Thương người rét buốt ngục tù!

Kẻ ra lệnh phá nhà công dân vẩn nhởn nhơ vênh váo

Chễm chệ trong nguy nga chúc tụng Tết về

Hoan hỉ ăn mừng chiến thắng?!

Hỏi đâu lẽ công bằng?

Họ đã học những gì nghị quyết

Học những gì đạo đức Bác Hồ

Hình như họ không còn dây xấu hổ

Trái tim hóa đá mất rồi

Trái tim ác quỉ…. hình người!!!

2-

Có lẽ nào phần chìm tảng băng trôi chưa lộ diện

Thế lực đen nào đứng ở sau lưng

Chỉ đạo chỉ huy lùi tiến

Miếng mồi Tiên Lãng

Bạt ngàn những đầm tôm

Thời gian khổ qua rồi, giờ rất ngon

Cần chiếm lấy…

Bắt nó nhả ra vàng

Đuổi những kẻ như Quí Vươn

Cứng đầu không tuân lệnh…

Không có kẻ giật dây

Tại sao có những con rối

Tại sao họ chối tội

Tại sao họ ỡm ờ

Tại sao họ làm ngơ

Tại sao dám coi thường tất cả

Tại sao?

Tại sao???

Họ biết khi nào không thể chối cãi được nữa

Thì họ ra tay thí tốt

Bảo toàn đại ca, đại gia

Chuyện này sắp xảy ra

Kế hoạch vạch ra từng chi li tiết

Kẻ chủ mưu phải thoát

Các quan to phải thoát

Chỉ chết kẻ tép riu

Kỷ luật trị tội quan tham ư?

Cùng lắm là phê bình, khiển trách

Rút kinh nghiệm nghiêm túc

Đá lên…

“Đừng có vào rừng mơ đòi bắt con… Tưởng Bở”!

Chỉ khổ đau cho người lương thiện

Cho anh Vươn, anh Quí, vợ con

Chúng tính toán

Làm sao tử hình Vươn, Quí

Mới hả!

Nhà phá rồi

Diệt phải tận gốc tận nơi!

Động cơ nào kinh khủng vậy?

(Phải vì sợ dân gìàu

Quan giàu một mình thôi

Có lẽ chưa qua một thời long đong “Vua Lốp”?)

Hỡi những quan leo lẻo vì dân!

Gieo khổ đau cho cả cõi trần

Mà chỉ phê bình, cảnh cáo!

Cách chức đuổi về vườn trời đất cũng không tha!

Thủ tướng đã ra tay, quyết liệt…

3-

Chúng tôi tin

Lần này làm thật, thưa Thủ tướng

Không sợ kỷ luật không có ai làm

Không giơ cao đánh sẻ

Không tắm chỉ từ vai

Không “thương tình” kẻ xấu!

Đã có thời phó sở công an “đi đêm”

Cùng “dân anh chị” làm ăn phi pháp

Nhưng chỉ phê bình, khiển trách

Chức tước vẫn y nguyên

Làm dân bất yên!

Chúng tôi tin

Lần này làm thật, thưa Thủ tướng

Nghị quyết Trung ương bốn

Ký chưa ráo mực

Lần này không chỉnh thật

Không đổi mới ra trò

Không có “bàn tay sắt”

Không đề cao phép nước

Thì còn nhiều lệ làng

Còn nhiều phe nhóm…

Chúng tôi tin

Lần này làm thật, thưa Thủ tướng

Bài học Tiên Lãng đâu chỉ là Tiên Lãng

Bao kẻ biến quyền dân trao thành quyền bính của riêng mình

“Sở hữu toàn dân” thành sở hữu của nhà quản lý

Dân làm chủ chỉ là trên mặt chữ

Cán bộ chẳng sợ dân không bầu!

Vì có cấp ủy mình cơ cấu

Chạy chức chạy quyền, chạy tội, từ đâu?

Đâu chỉ một vài con sâu

Mà cả một bầy sâu

Sâu to như cá mập

Những mafia cấu kết

Lớp lớp, tầng tầng

Chắc là Thủ tướng biết

Vì sao ba cấp đồng tình…

Quyết diệt ông Vươn

Vì sao họ dối dân lừa trên

Đâu chỉ là cấp xã…

Sự việc đã quá rõ

Mà họ cứ cãi bây…

Có lẽ nào kẻ gây ra hiểm họa

Pháp luật lại dung tha

Pháp luật chỉ để trị dân thôi à?

Bất công không sợ?!

Ôi bao bài học… đổ sông đổ bề

Bao nghị quyết đổ bể đổ sông

Có lẽ nào bỗng chốc

Ai đưa kẻ này lên

Dân bầu ra vậy nhỉ?

Ai bảo đảng không cử

Mặt trận không hiệp thương?

Đất cách mạng Hải Phòng

Sao sinh ra lũ quan nghịch tặc

Đúng là quan tặc!

Tha hóa đâu chỉ tư tưởng đạo đức

Tha hóa quyền lực sợ hơn nhiều

Nếu ba trong một thì mất … hết!

Đảng phải lấy chống lạm quyền, tha hóa làm đầu…

Thủ tướng ơi

Người đại biểu của nhân dân

Phải bảo vệ từng công dân…

Dẫu là hạt cát

“Muốn cứu đảng hãy cứu dân trước đã”

Thủ tướng có nghe

Từ miệng, từ lòng dân thường ta đó!

Chúng tôi tin

Lần này làm thật, thưa Thủ tướng

Cả nước đồng lòng

Trẻ già náo nức

Không thể lưng chừng

Dân và Đảng đang “Kỳ vọng ở Thủ tướng”,

Thủ tướng mến yêu ơi!

Phải làm sao ruộng đồng, đầm ao không phải nằm ngửa đau đáu trông trời

Nông dân ngẩng cao đầu mỉm cười trên đồng ruộng…

Và làm sao để Đoàn Văn Vươn

Không phải tựa cột tử hình

Miệng hô vang: Hồ Chí Minh…

Hồ Chí Minh…

Đoàn Văn Vươn

Người đưa lưng ra chắn sóng dữ

Không chỉ từ biển khơi…

Với chúng tôi

Dù là anh “phạm tội”!

Trước sau

Anh là một anh hùng!

7-2-2012

Trường ca về anh Đoàn Văn Vươn: NỖI ĐAU NƠI ĐẦU SÓNG
ChúngTa.com @ Facebook
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: .
Tổng số người truy cập: .
Số người đang trực tuyến: .
.
Sponsor links (Provided by VIEPortal.net - The web cloud services for enterprises)
Thiết kế web, Thiết kế website, Thiết kế website công ty, Dịch vụ thiết kế website, Dịch vụ thiết kế web tối ưu, Giải pháp portal cổng thông tin, Xây dựng website doanh nghiệp, Dịch vụ web bán hàng trực tuyến, Giải pháp thương mại điện tử, Phần mềm dịch vụ web, Phần mềm quản trị tác nghiệp nội bộ công ty,