Thư tình gửi vợ

Hạnh phúc gia đình
08:23' SA - Thứ bảy, 24/05/2008

Em yêu quý của anh! “Sao anh còn quay lại đây làm gì? Cái nhà này từ lâu đã quên bóng anh rồi” – Anh thật sự ngạc nhiên và ngỡ ngàng trước lời quát tháo như thét lên của em. Đêm qua anh đã không hề chợp mắt để nhận ra một điều: Em là bến đỗ của đời anh…

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có, ngay từ nhỏ , anh đã mang tính cách của một công tử nhà giàu. Lại cộng thêm tính nghệ sĩ ga lăng phớt đời, nên anh luôn nhìn cuộc sống với nửa con mắt chẳng ra khinh rẻ chẳng ra coi trọng. Dưới nhãn quan của riêng anh tất cả đều tầm thường và đơn giản, vì như muốn mua vui thì anh bỏ tiền gọi lũ bạn đến đánh chén, thích buồn và yên tĩnh lại vùi mình trong giấc ngủ dài sau các cuộc say hay đắm chìm những cuốn tiểu thuyết tình yêu lãng mạn. Cuộc đời đối với anh dễ như tất cả đều mua được, toán vụ lợi sinh lời. Cho đến một ngày, anh chán ghét tất cả và gửi mọi đam mê đời mình vào cái thú sáng tác âm nhạc và hội họa, những môn học mà anh đã từng qua ở nhà trường và có đôi chút tài năng.

Bỏ thành phố và các cuộc chơi. Từ chối cả quyền thừa kế cả một gia sàn kếch xù. Anh lang thang trên các ngả đường tìm nghệ thuật. Đến nới nào anh cảm thấy thích là anh dừng chân, dựng giá vẽ và lôi cây đàn ghi ta ra ỉ ôi cho đỡ chán, giết thời gian. Những cảnh đẹp anh lưu lại trong các bức tranh cái hoàn thiện, cái dang dở. Những đoạn nhạc được anh viết ra khi trầm khi bổng theo những bước chân. Cho đến một ngày, đối chân anh như nặng trĩu không thể bước tiếp, đôi mắt anh chỉ muốn nhắm nghiền không thể mở ra, miệng anh đắng chat như ăn phải mật gấu, đầu nóng như hun. Anh gục xuống một cây rơm lớn, còn nhận ra hương nồng nàn của lúa và thiếp đi chẳng biết trời đất là gì. Đến khi tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong một túp lều tranh vách đất, khói bếp nồng nàn, khăn mặt dấp trán mát lạnh… Anh mới chợt hiểu ra là mình vừa gặp nạn.

Một bàn tay mềm mại, mát rượi mơn trớn làn da anh.. Một nồi nước xông thơm lừng làm anh tỉnh hẳn. Một mái tóc mây thơm và mềm mại, hiền dịu lõa xõa xuống khuôn mặt anh. Đó là EM. Em thật đẹp và mộng mơ như hình ảnh cô tiên trong truyện cổ tích của anh thời bé. Em gần gũi và rất đỗi yêu thương như hình ảnh mẹ anh đã lâu chưa gặp mặt. Em thật đúng là em như lúc này và mãi mãi về sau, nồng nàn êm dịu trong giấc ngủ say ngon lành như trẻ con. Em dã đến với anh như vậy đó, một cách hoàn toàn tự nhiên và tự nguyện, như sự sắp đặt ngẫu nhiên của số phận, trở thành người anh yếu quý nhất suốt đời và trở thành vị phu nhân giàu có, sang trọng vào bậc nhất nhì thành phố.

Hiềm một nỗi, sau khi gặp và yêu em, anh giấu hết quá khứ ăn chơi ngang ngửa một thời tuổi trẻ. Đến lúc nhận ra mình cần có em, anh chợt bừng tỉnh và quay trở về hiện tại. Anh quay lại gia đình, lấy lại những gì mình được hưởng, mở một công ty và trở thành giám đốc oai phong, lắm tiền. Anh ngày đêm bù đầu vào công việc, chí thú làm ăn và quên đi quá khứ mộng du của mình. Lắm lúc anh chẳng thế nhận ra mình là ai nữa. Anh làm tất cả để cho em sung sướng, để chứng tỏ sức mạnh vĩ đại với em, để khẳng định với em rằng anh là người phụ nữ mạnh mẽ và tài ba nhất. Kỳ thực một điều, sau chừng ấy thời gian, số phận em biến đổi từ một cô gái thôn quê nghèo khó nhưng vô cùng xinh đẹp trở thành một bà chúa của những đồng tiền, biến đổi anh từ một gã trẻ trai ham chơi đốt tiền không biết xót trở thành một ông chủ ngày càng nâng niu giá trị từ những đồng tiền ấy, ấy thế mà không thể thay đổi được hình thức của em, những bộ quần áo ngày xưa em vẫn thường mặc, mái tóc thề đen dài óng ả thiết tha, và cả thói quen đun lá xông mối khi anh trái nắng trở trời, và cả cái hương thơm nồng nàn như mùi khói bếp bốc tỏa từ căn lều tranh trước kia đôi ta từng gặp gỡ….Tất cả như vẫn còn đây, như ngày đầu tiên em gặp anh, như những lời em thầm thì giải thích. Em không muốn đổi thay dù chỉ một chút, để giữ hương vị nồng nàn ngày xưa trong mối tình đầu.

Thế mà anh nỡ thay đổi lòng dạ. Tưởng đâu cái thói ăn chơi trôi nổi ngày nào đã chết dẫm nơi đâu, nnay lại có dịp bùng phát dữ dội hơn trong trái tim gã trai thành đạt và lắm tiền nhiều của. Tối tối, anh lại thả mình trong men rượu, bù khú lai rai với đám bạn làm ăn chán anh lại sa đà trong vòng tay của những người đẹp phố phường. Thói thường thằng đàn ông nào cũng vậy. Sở hữu một đóa hoa đồng nội nhưng lại khát thèm những cảm giác hiện đại, mới lạ và khác đời. Anh cũng là một trong vô vàn những thằng đàn ông như vậy. Ngày thì chúi đầu vào kiếm tiền, , nhưng đêm và các ngày nghỉ anh lại lao vào các cuộc ăn chơi sa đọa. Một phần lớn tiền của kiêm ra anh chi tiêu vào cuộc vui thâu đêm suốt sáng, những cuộc du hí lợi ít hại nhiều. Thậm chí hứng lên anh còn thuê cả một dàn nhạc và một loạt các người mẫu tự do đến những nơi thâm sơn cùng cốc. Chán chê, anh lại quay về với em, để được hưởng cái thú của một con người bình thường, bên một người vợ và một gia đình yên ấm như bất kỳ ai. Cái vòng luẩn quẩn ý cứ quay đều quay đều, cho đến một ngày anh chợt nhận ra, tất cả những bạn bè và gái đẹp mà lâu nay anh quan hệ , thực ra họ chỉ cần anh ở một chỗ vui chơi, như anh tìm ở họ một trò vui giải trí, nhằm thỏa mãn những dục vọng thấp hèn của một con người. Khi tiền hết thì tình cũng tan, cuộc vui tan của mỗi người lại tan đi một phía, bỏ lại mình anh trơ khấc lẻ loi đến ngu si, tội nghiệp, mặc cho anh có khó khăn, buồn phiền não nòng hay ai oán, họ cũng đâu biết đến để cùng sẻ chia, gánh vác những tâm tư thầm kín nơi anh.

Buồn một lẽ: Khi em kịp nhận ra con người thứ hai mà bấy lâu nay anh vẫn thường che giấu thì đã quá muộn màng. Em không khóc vì nhận ra sự thật. Em chỉ đến gần và dịu dàng khuyên nhủ anh, như những ngày xưa em vẫn nhẹ nhàng ru anh vào giấc ngủ, rồi bón cho anh từng thìa cháo, muỗng canh. Trong cơn mê sảng vật vã, anh vẫn luôn nhận ra hình ảnh gần gũi nơi em, hiện về thường xuyên vỗ về, an ủi, tựa như thiên thần hiền dịu đến thánh thiện, sáng trong. Thế mà anh vẫn chưa kịp tỉnh ra. Vẫn chìm đắm trong cơn mê mộng mị. Cho đến hôm nay, khi toàn bộ gia tài và sự nghiệp nơi anh bị tiêu tán vào những cuộc vui độ, anh mới cảm thấy thực sự cô đơn và trống trải. Người đầu tiên cũng là duy nhất anh nghĩ đến trong lúc khốn cùng: Đó là em và gia đình của chúng ta. Vậy mà em đã thét lên như vậy….

Dẫu sao, như thế cũng là điều tốt. Thái độ và phản kháng bất ngờ của em đã giúp anh bình tĩnh, thoát ra khỏi cơn mê sảng đời mình. Như thế đã quá muộn phải không em, nhưng tình yêu và sự hối hận thì không bao giờ gọi là muộn. Anh mừng là trong toàn bộ những điều anh đã có và đã đánh mất, thì tình yêu nơi em tuy không còn toàn vẹn nhưng vẫn chưa tắt lụi bao giờ.

Giữ chặt bảo vật tình yêu trong tim, sau một chặng đường nhọc nhằn và mất mát, anh đã nhận ra rằng: Em là điểm đỗ của đời anh. Đừng xua đuổi và khinh rẻ một thằng chồng ngu muội, hãy dành cho anh một cánh tay nhẹ nhàng , nhé em!

Người đàn bà với đôi mắt nhòa lệ im lặng thả lá thư xuống đất. Chồng bà đã bỏ đi từ lâu. Bà biết người chồng đó đi về đâu. Bỗng một quyết định vụt đến trong lòng bà: Vội vã tìm về túp lều tranh vách đất, bỏ lại sau lưng tất cả những gì. Trong túp lều tranh ngày xưa ấy, một câu chuyện mới lại bắt đầu… bắt đầu!

Thư tình gửi vợ
ChúngTa.com @ Facebook
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: .
Tổng số người truy cập: .
Số người đang trực tuyến: .
.
Sponsor links (Provided by VIEPortal.net - The web cloud services for enterprises)
Thiết kế web, Thiết kế website, Thiết kế website công ty, Dịch vụ thiết kế website, Dịch vụ thiết kế web tối ưu, Giải pháp portal cổng thông tin, Xây dựng website doanh nghiệp, Dịch vụ web bán hàng trực tuyến, Giải pháp thương mại điện tử, Phần mềm dịch vụ web, Phần mềm quản trị tác nghiệp nội bộ công ty,